Thông tin gia đình trẻ

KHÓC LỜI HOA PHƯỢNG Chạm khẽ khàng là nắm được tay nhau

KHÓC LỜI HOA PHƯỢNG
Chạm khẽ khàng là nắm được tay nhau
Anh không dám ư? Và em cũng thế
Chỉ có sóng, sóng cồn cào như thể
Xô vỡ ngực bờ cho bọt nước thăng hoa
Chạm khẽ khàng, chỉ khẽ mở tay ra
Thì ai vẫn chờ bàn tay nắm lại
Mà chẩng lẩng, lặng thầm bên nhau mãi
Chạm khẽ khàng chỉ biển biếc sóng thôi…
Anh đã đưa em đi suốt biển chiều
Mây xốp trắng từng bậng vầng cổ tích
Bàn tay đợi đã xô mùa nghiêng lệch
Hai đường ray song tấu mãi lưng trời ..
Gạo gai xanh, xanh ngắt những mắt cười
Phượng thiêu đốt viễn du từng quầng hoa gắt gỏng
Dòng Tam Bạc rưng rưng tình phố sóng
Đỏ đến bão bùng, sốt ruột quá hoa ơi !
Chạm khẽ khàng là nắm được nhau thôi
Ngày khô hạn, mình đã thành cô độc
“Cầu thang tối”- bạn cười -“chàng trai ngốc”
Không dám cầm tay.. Tình ngã đau rồi !
Mằn muộn thương yêu - hụt hẫng rã rời …
P/S: Bài thơ này viết đã từ lâu lắc và xa xưa lắm rồi. Hôm nay mình lại muốn nhờ nó hát thương, giã biệt một chuyện tình 10 năm của người lạ mà rất, rất quen…
2021-09-29
0 Bình luận:

Bình luận

Tên *
Bình luận *

Bình luận mới